Showing posts with label Tâm Tình. Show all posts
Showing posts with label Tâm Tình. Show all posts

Friday, January 21, 2011

Đồng Hành để Lãnh Đạo



Mục đích: Nhằm giới thiệu một phương pháp hướng dẫn một bài Giáo lý. Phương pháp này lấy cảm hứng từ câu chuyện hai Môn đệ trên đường Emau. Câu chuyện Thánh Kinh này cũng có thể đề nghị một đường hướng mục vụ giới trẻ cụ thể.

Goal: Introducing a specific approach to leading a catechism session. This approach is inspired by a Scriptural encounter – the story of the two disciples on the road to Emmaus. This story could also serve as an inspiration to a youth ministry approach.

1. The four developments of the Emmaus story – Bốn bước diễn tiến của câu chuyện Emau:

- Jesus meets and shares life stories while walking with the two disciples – Chúa Giêsu gặp gỡ và chia xẻ câu chuyện cuộc đời khi đồng hành với 2 môn đệ

- Using Scriptures and teachings of the traditions, Jesus shines light on the disciples’ life stories to help them see their meanings – Chúa Giêsu dùng Thánh Kinh và truyền thống để giúp hai môn đệ nhận ra ý nghĩa của những câu chuyện xảy ra trong cuộc đời họ

- Jesus leads the disciples to the “breaking of the bread,” the sacramental life – Chúa Giêsu dẫn hai môn đệ đến “nghi thức bẻ bánh,” đời sống Bí tích

- Inspired, the two disciples take on the mission of witnessing Jesus to their fellows – Sau khi nhận ra Chúa, hai môn đệ nhận lấy sứ mạng làm chứng cho Chúa Giêsu với anh em.

2. The four developments of a faith lesson – bốn bước diễn tiến của một bài học đức tin:

- Invite students to share and we listen to their life stories – Mời gọi các em và lắng nghe các em kể về những câu chuyện về đời sống của các em

- Use the Scriptures and teachings of the Church to help students find meanings of their life’s stories – Dùng Thánh Kinh và giáo huấn của Giáo hội để giúp các em thấy được ý nghĩa của những sự việc xảy ra trong cuộc sống các em.

- Lead students to prayer, worship and the sacramental life – Dẫn các em đến đời sống cầu nguyện, thờ phượng và đời sống Bí tích.

- Empower students to take on the discipleship role – Trao cho các em sứ vụ làm Môn đệ Chúa trong cuộc sống.

3. How this Emmaus story could map out a youth ministry approach – Câu chuyện Emau này có thể đề ra một hướng đi cho chương trình mục vụ giới trẻ



Sunday, December 12, 2010

Mừng Lễ Đức Mẹ Guadalupe

Slideshow hình chụp tại đền Đức Mẹ Guadalupe



Bài hát HANG BÊLEM (Nguyễn Quang Sáng)
Nói về tình yêu Chúa giáng sinh cho người nghèo khổ hôm nay.

Sunday, February 28, 2010

Ca Khúc Trầm Hương - Slideshow cho gia đình



Trình bày bởi các thầy Chủng viện St. Vincent Seminary, Latrobe, Pennsylvania.

Saturday, January 30, 2010

Lời Nguyện với Cha Bosco


Lạy Cha Thánh Gioan Bosco
Cha là gương sáng Tông đồ của Chúa cho giới trẻ.
Xin Cha phù hộ và giúp đỡ con mỗi ngày,
Để con sống trung thành với ơn gọi nên Linh mục thánh của Chúa Giêsu
Theo chính con đường Salêdiêng Cha đã sáng lập.
Xin giúp con biết tôn sùng Bí Tích Thánh Thể sâu xa,
Biết yêu mến Đức Mẹ Phù Hộ Các Giáo Hữu hết lòng,
Biết hiệp thông với mẹ Giáo Hội và Đức Thánh Cha.
Xin giúp con luôn biết cổ võ đời sống yêu thương trong cộng đoàn con sống hằng ngày.
Và trong nhiệt tình Tông đồ,
Xin dạy con biết sống, rèn luyện, làm việc và hy sinh
Cho lợi ích phần hồn và phần xác của giới trẻ,
Những em mà Chúa gởi đến trong cuộc đời của con.

Cuộc sống và ơn gọi linh mục của con, xin Cha dẫn dắt và bảo trợ;
Xin dẫn con đi theo Cha đến trọn cuộc đời,
Vì danh Chúa Giêsu và Mẹ Maria.
Amen.

Tuesday, November 3, 2009

Hành Trình Theo Chúa

Viết cho Đại Hội Về Đất Hứa V, Hè 2010.

Ngày xưa dân Chúa theo chân Môisê
Bao năm sa mạc đau thương kiếm nơi tự do
Ngài cho manna, nước mát tuôn tràn
Rắn đúc bằng đồng treo lên, người dân được cứu.
Lầm than đến bốn mươi năm miệt mài
Lòng trông Đất Hứa xa xăm, Chúa hứa năm nào
Nguyện Ngài xin thương con cái tha hương
Dẫn bước mau về Đất Hứa niềm vui chứa chan.

Xin được biết Chúa (Alleluia); Xin được yêu Chúa (Alleluia)
Để tâm hồn con khiêm nhường như em thơ
Vững tâm tin Ngài con không sợ giông tố.
Xin được biết Chúa (Alleluia); Xin được yêu Chúa (Alleluia)
Để con trung thành theo Chúa luôn
Theo gương Giêsu đến phục vụ.

Hành trình theo Chúa đi trong cuộc đời
Hôm nay vui cười, mai kia khóc than, người ơi.
Hành trình yêu thương, như hương hoa hồng
Bên trong ngọt ngào là gai nhọn đâm rướm máu.
Chỉ cần ta sống bên Anh Giêsu
Vì yêu dám chết, cho đi, ban Chính Thân Mình.
Để rồi ta như Thánh Thể của Ngài:
Dám chết cho đời được biết: Ngài yêu thế gian.








Viết vào lễ thánh Martin de Porres, 2009

Thursday, October 8, 2009

Thánh Vịnh 1:3: Con là cây, sức sống Ngài là dòng nước

Con có mãi đi xa
Cũng tìm nơi nghỉ bước
Cây có mãi vươn cao
Rễ đâm sâu tìm nước

Con sinh ra từ đất
Nên hay lấm lem bùn
Nhưng đất bùn nhiều nước
Nên cây trái um tùm

Một ngày kia nhìn lại
Không phải sức của mình
Nước trong con vẫn chảy
Dòng nước của đường tình

Cây mọc bên dòng nước
Nên cành lá xum xuê
Bao đời vẫn xanh mướt
Yêu một đời thỏa thuê

Rễ một đời tìm nước
Vì đất rắn, cây sầu
Thật ra nước đi trước
Một ngày sẽ gặp nhau.

Nước đâu cần đến cây
Nhưng tìm cây không nghỉ
Cây có sống mỗi ngày
Nhờ hút nước liên lỉ.

Monday, July 20, 2009

THE SUMMONS

Bobby Fisher

1. Will you come and follow me
If I but call your name?
Will you go where you don’t know
And never be the same?
Will you let my love be shown,
Will you let my name be known,
Will you let my life be grown
In you and you in me?

2. Một ngày kia nếu lên tiếng Ta kêu mời: Này con theo Ta,
Con có dám dấn thân để cho Tin Mừng làm con thăng hoa?
Đời cho đi này con dám sống? Người thương hay ghét, con ngại không?
Con dám sống chứng nhân: Chúa yêu con người ngàn năm không phai?

3. Will you let the blinded see
If I but call your name?
Will you set the pris’ners free
And never be the same?
Will you kiss the leper clean,
And do such as this unseen,
And admit to what I mean
In you and you in me?

4. Con có biết mến yêu, chấp nhận chính mình: bề ngoài, bên trong?
Vì nơi đó chính Ta đã yêu con bằng tình yêu nhưng không.
Niềm tin sẽ dẹp tan sợ hãi, thành người mới với Ta kề vai,
Trọn cuộc sống của con hiến dâng xây đời tình yêu muôn nơi.


5. Lord, your summons echoes true
When you but call my name.
Let me turn and follow you
And never be the same.
In your company I’ll go
Where your love and footsteps show.
Thus I’ll move and live and grow
In you and you in me.


Sunday, April 26, 2009

Ba`i vie^'t cu?a Nghe^. Si~ Tha`nh Lo^.c

CẢM XÚC CHO CHÁU ...

Ba mẹ đặt tên cho cháu là Nguyễn Hoài Việt Nam , đủ để biết là ba cháu nhớ quê nhà ghê lắm ! Đặt tên như vậy để cháu hiểu rằng cháu là người Việt , có màu da Việt , màu mắt Việt , ẩn dưới làn tóc nhuộm màu vàng chóe hay đỏ hoạch thì vẫn cứ là tóc Việt , tóc chính là máu , máu Việt . Nhưng vì có cái tên đó mà cháu hay bị đám bạn bè trong hội hướng đạo sinh của cháu bên ấy chọc quê là mang tên Việt nam mà chưa hề biết Việt Nam là gì ,nên cháu ức lắm !.

Cháu để tóc dài và cắt tỉa khá cầu kỳ , fashion !, phù hợp với tuổi teen của cháu . Gặp cháu ở sân bay , tôi khen tóc đẹp , cháu mừng húm thở phào nhẹ nhỏm vì sợ ở VN nói tóc này là lưu manh !. Tôi bảo bọn trẻ tuổi teen bên này cũng để tóc giống cháu , có khi còn hơn , không tin thì tối thứ bảy hay chủ nhật đến Diamond plaza sẽ thấy. Chở cháu đi chơi trên xe vespa làm cháu thích lắm , lần đầu tiên ngồi xe gắn máy mà , cháu nói " chơi cái này vui quá ! " , cái giọng lơ lớ ngòng ngọng thật là dễ thương ! Cháu muốn về VN là để tập nói tiếng Việt , để về lại bên ấy cháu sẽ tự hào với các bạn cháu là cháu cũng đã về quê giống như các bạn rồi , hình như bọn trẻ xem việc về quê là 1 thành tích , nói sỏi tiếng mẹ đẻ là 1 kỳ công !

Cháu bảo rằng về VN vui quá , đi đâu cũng thấy vui , không buồn như bên cháu , chỉ vui được cuối tuần ! Chắc vì bên ấy cháu phải đi học và ba mẹ cháu còn phải đi làm , cháu không được gần người thân nhiều như những ngày bên này có bà ngoại , có 2 cậu ruột hài hước và cưng cháu (!) , gặp được nhiều người Việt ồn ào vui tính....nên cháu mới nói thế thôi ! trẻ con mà !. Nhưng không phải là cháu đã không có óc quan sát và nhận định khá chính chắn : " các bạn teen bên VN ăn mặc đẹp , tóc đẹp , nhưng con thấy.....bị over quá ,sao lại nối tóc giả ? không giống teen bên con , họ cũng mặc đồ đẹp , fashion nhưng không có lố như bên này ! " Giải thích cho cháu là bên này khi đi học các bạn không được để tóc dài , phải mặc đồng phục và tác phong phải nghiêm túc , nên cuối tuần khi đi chơi các bạn mới ăn diện cho đã , cháu nhận định : " Như vậy là sống không có thật . Ở trường sao thì ở ngoài cũng phải vậy , vì các bạn có làm ra tiền đâu mà ăn diện như vậy ? " ...Thảo nào mà khi mua quà cho cháu , nó cứ nhất định không chịu lấy " Con không muốn lấy tiền của cậu đâu !" , ba cháu dạy rằng khi chưa làm gì ra tiền thì không được phung phí vì chung quanh cháu còn rất nhiều người đói khổ . Bên ấy cháu là trưởng nhóm chuyên đi quyên góp tiền để giúp đỡ người nghèo .

Đi shopping về , cháu nói với mẹ :'' Ở VN người bán cũng lịch sự và nói hay như người bán bên mình ( ý nói là ở bên ấy !) , nhưng bên mình người ta nói thật , còn ở VN con thấy hình như người ta không thật lắm, giống như nói dối vậy !!!". Giá như cháu biết rằng ở đây người ta còn có thể thay bê tông cốt sắt bằng bê tông cốt tre bất chấp sinh mạng con người sống chết ra sao để bỏ tiền công vào túi riêng ! Giá như cháu biết rằng người ta có thể ăn cắp tiền từ thiện của người dân quyên góp giúp đở cho các gia đình thân nhân của những người tử nạn sập cầu Cần Thơ mà không hề bị kỷ luật hay xử phạt gì ! Giá như cháu biết rằng đã có biết bao nhiêu thế hệ học sinh đã trở thành nạn nhân của những cuộc cải cách giáo dục ngu xuẩn đào tạo ra những kẻ cơ hội , bất tài chỉ biết chạy theo thành tích ! giá như , giá như ...và nhiều cái giá như như vậy nữa thì cháu sẽ hiểu một cách thấu đáo như thế nào là giá trị của sự nói thật , sống thật . Nói dối trong buôn bán có thấm gì đâu ....

Cháu yêu của cậu , cuộc đời vốn dĩ không phải là thiên đường , mà làm gì có thiên đường trong cõi thực đâu cháu , đó chỉ là khái niệm mang tính tương đối tùy vào thâm thái của ta khi tiếp nhận cõi thực mà mình đang tồn tại trong nó mà thôi . Cậu muốn cháu tiếp cận một tuổi teen khác , bên cạnh một tuổi teen hào nhoáng , lòe loẹt hằng đêm lượn lờ trong các plaza không biết làm gì ngoài việc đánh quần đánh áo còn có một tuổi teen vận động nhau làm việc từ thiện giúp người , một tuổi teen bán đấu giá vật kỷ niệm , quyên góp tiền để giúp trẻ em bị ung thư , mù mắt , một tuổi teen vận động hằng triệu ly sữa cho trẻ em nghèo bằng những entry trên mạng , một tuổi teen bạo gan dám chụp hình "táo bạo" mục đích chỉ để gây sự chú ý vào việc vận động cộng đồng làm việc từ thiện .....tất cả những việc đó chỉ để chứng tỏ rằng teen không hề thờ ơ với những nổi bất hạnh của người khác cho dù có đôi khi việc làm của các cháu do thiếu kinh nghiệm có thể bị người lớn hiểu lầm và chỉ trích ! Giống như cháu và ba cháu đã từng không hiểu nhau ! Nhưng cháu và các teen ở đây đã có điểm giống nhau là những người sống thật , thích nói thật và đã có được những người cha , người mẹ dạy dỗ các cháu thật tốt

Cuộc đời như 1 trái táo thơm , thơm nhưng không phải là không có chổ sâu , vì có sâu nên mới có vị ngọt ! Nghệ thuật sống là phải biết nhìn thấy để lừa chổ sâu mà tìm thấy vị ngọt , để mà thấy cuộc đời vẫn đẹp , vẫn đáng sống làm sao !. Sống tốt như vậy thì dù teen các cháu có nhuộm xanh nhuộm đỏ , những việc làm có ích cho cộng đồng của các cháu chính là vị ngọt ban đầu của trái táo đời , và bên cạnh những ác quỷ là những kẻ cắp , vô lương tâm , phi nhân tính kia...thì trong mắt cậu , cháu và những teen như cháu là những thiên thần , những thiên thần máu Việt !

Thursday, December 4, 2008

Cứ mãi kiếm tìm



Trong lớp Fundamental Theology tuần này, tôi phải viết một bài giảng đoạn Thánh Kinh về bà Maria Madalena gặp Chúa Giêsu sau khi Ngài sống lại (Jn 20: 11-18). Sau khi đọc qua đoạn TK này và một vài chú giải Kinh Thánh hồi tuần trước, tôi bắt tay vào viết ngay, chỉ trong vòng hơn một ngày là tôi đã viết và hoàn chỉnh lại bài để đem đi nộp. Những tưởng bài viết đã hoàn chỉnh rồi, nhưng bà Giáo sư nói tôi phải viết lại vì phương cách soạn bài giảng và những nguồn dẫn chứng tôi dùng không đúng với ý của bà ta. Tôi hơi thất vọng, và hơi bực mình vì công khó đọc bài và viết bài trong hai ngày của tôi thành công cốc. Bây giờ thì tôi đã viết xong và nộp lại bài thứ hai rồi. Nhìn lại sự cố nho nhỏ này mà tôi lại học được nhiều điều, và cũng làm cho tôi trăn trỡ một số câu hỏi khác.

- Đời có những sự việc không nằm trong sự dự đoán và sắp xếp của mình. Tôi dự định là hoàn thành bài viết đó sớm để bắt đầu lo ôn thi, hoặc nghỉ xả hơi một tí trong tuần này để lấy sức thi tuần tới. Bây giờ trách bà giáo sư hay trách mình. Đúng ra thì chả có ai để mà trách. Chỉ biết bình tâm một chút để nhận ra rằng, đời có những sự việc không nằm trong sự dự đoán và sắp xếp của mình. Cứ bình an với nó.

- Nhưng mà chính trong sự cố hơi khó chịu đó, tôi lại học được vài điều hay. Dĩ nhiên là khi làm một bài tập hai lần, với hai lần nghiên cứu sách vở khác nhau, thì tôi học hỏi thêm rất nhiều điều hay. Để biết là trong một đoạn TK ngắn ngủi như vậy nhưng hàm chứa biết bao là chân lý cao đẹp và biết bao chuyện tình yêu ngọt ngào. Tôi sẽ tóm tắt nội dung 2 bài giảng vào một dịp sau để bạn đọc có thể tham khảo.

- Sự cố này cũng làm cho tôi suy nghĩ nhiều về việc rao giảng Tin Mừng. Dĩ nhiên có nhiều cách thức rao giảng khác nhau, nhưng phải chọn cách rao giảng nào để sự phong phú và thâm sâu của Tin Mừng được lột tả. Như thế thôi chưa đủ, phải chọn một cách thức nào để người nghe có thể nắm bắt được ý mình muốn nói. Khi chọn lối đi truyền thống của GH Công Giáo trong việc giảng giải TK, có nghĩa là dựa trên kinh nghiệm bản thân và cộng đồng, dựa vào truyền thống và lịch sử trong GH liên quan đến đoạn TK đó, dựa vào những kết quả nghiên cứu chuyên môn nghiêm túc của khoa Thánh Kinh ..., và dựa vào Giáo huấn của GH, thì bài giảng sẽ rất xúc tích và tràn đầy những ý nghĩa rất thâm sâu, thật sự có sức hoán cải đời sống.

Nhưng trong giới hạn của thời gian và hoàn cảnh của người nghe, tôi phải làm một sự chọn lựa khác. Đi theo p/p truyền thống thì sẽ bảo đảm sự phong phú và sâu sắc của nội dung, nhưng tôi phải đành đặt hàng thứ yếu phương cách giảng và đối tượng tôi giảng. Nói đến đây là nói đến cả một thế giới khác. Đối tượng nghe tôi giảng ngồi nghe trong 10 phút đồng hồ, nhưng trong đầu và trong tâm tư họ là cả một thế giới với những ưu tư, lo lắng, buồn vui và một nhịp tim khác. Làm sao để nói mà họ cảm được đây. Nội dung có sâu sắc, nhưng nếu họ không thấy liên quan gì đến thế giới riêng của mình, thì nội dung sâu sắc cũng chỉ là nội dung sâu sắc trong kiến thức, chẳng có sức sống thay đổi con người.


Tôi đã từng là thầy giáo, giảng viên cho giới trẻ và cả người lớn, tôi hiểu được tầm quan trọng của cả hai yêu cầu này. Quan trọng hơn nữa, rao giảng một Tin Mừng có tiềm năng hoán cải cuộc sống, tôi thấy trăn trở này càng hệ trọng hơn nữa.

Cho nên tôi cứ mãi kiếm tìm một cách thức.


Monday, December 1, 2008

Các nhóm giới trẻ tự phát ở Việt Nam


Tình cờ đọc được bài viết của cha Quang Uy (dong CCT) nói về các nhóm giới trẻ tự phát ở VN, đặt biệt là Sài Gòn, tôi cảm thấy rất thú vị và tràn trề hy vọng. Các bạn cũng có thể đọc thêm về blog của nhóm Fiat của cha.

Thời còn ở VN trong giai đoạn bị nhà nước hạn chế việc hội họp sinh hoạt, tôi và một vài đứa bạn cùng với sự trợ giúp của các Soeur dòng Phan Sinh cũng tụ tập được một nhóm trẻ trong Họ đạo sinh hoạt, vui chơi này nọ. Đọc bài viết của cha Quang Uy làm tôi nhớ về cái thuở nhiệt tình đó.


Bây giờ định cư tại Hoa Kỳ với một hoàn cảnh xã hội hoàn toàn khác biệt, và tôi với một hoàn cảnh sống cũng khác biệt, nhưng mơ ước được hoà mình vào sức sống tươi trẻ như ngày nào vẫn còn dạt dào trong tôi. Ý Chúa, mong ngày nào tôi hoàn thành được ước nguyện này trên đất Hoa Kỳ.

Saturday, November 15, 2008

Lần về thăm quê hương


Lần cuối cùng tôi về thăm lại Việt Nam là mùa hè 2003, sau mười năm rời xa quê hương. Cái làm tôi nhớ nhất về chuyến thăm quê hương này là sự tái khám phá của tình người, tình người bình dị giữa thành viên gia đình, giữa bạn bè, giữa bà con lối xóm. Cái tình người man mác trong những ca khúc bất hũ của Trịnh Công Sơn, không ào ạt và ồn ào, nhưng da diết miên man, tuy vậy mà mãnh liệt và trường tồn, cũng giống như giá trị của chính những ca khúc của ông.

Tôi đến phi trường đã nữa đêm, một ngày trong tuần, có nghĩa là ngày hôm sau mọi người vẫn phải đến trường đến sở làm. Thế mà đón tôi tại phi trường là biết bao nhiêu bà con trong gia đình và vài đứa bạn thời Trung học. Ngày hôm sau tại nhà của bà ngoại tôi, vài đứa bạn khác đến chơi. Dĩ nhiên là tôi vui mừng khôn xiết, nhưng cái làm tôi xúc động nhất là chỉ cần tụi nó nhấc điện thoại di động ra nhấn nhấn vài cái, chỉ trong vòng 15 phút đến nữa tiếng, ngôi nhà ồn ào lên vì không biết từ ngóc ngách nào cả đám bạn thời Trung học kéo đến lũ lượt. Mười năm, không đứa nào còn hồn nhiên vô tư như những năm ngồi ghế nhà trường.
Mười năm, thời gian đủ để biết bao nhiêu biến đổi thay ngôi. Vậy mà tình bạn vẫn dạt dào và sốt sắng như ngày nào. Những ngày sau đó, lang thang cùng vài đứa chỗ này chỗ kia, sao tình bạn vẫn tha thiết, sao vẫn có cái gì mà lâu lắm rồi trên đất nước Hoa Kỳ sung túc này tôi không cảm được. Cái hồn người Việt chăng?

Có một buổi chiều tham quan Vịnh Hạ Long. Tôi đứng yên lặng trên boong thuyền nhìn ra xa thẳm. Máy thuyền êm ru, mặt nước trên vịnh phẳng lặng, những dãy núi yên lặng uy nghiêm. Trời chiều không nắng nhưng sáng trưng, không mưa nhưng lại thấy như mơ mơ hồ hồ. Cái tâm hồn Việt vốn có trong con người tôi hình như đánh hơi được cái gì thiêng liêng lắm đâu đây, bởi vì tôi bỗng thấy choáng ngợp, giống như say mà lại tỉnh thức hơn bình thường. Lúc đó, cái giọng đều đều của người hướng dẫn viên du lịch kể về truyền thuyết của Vịnh Hạ Long cho du khách nghe chợt đập vào tai tôi.

Truyền thuyết kể rằng thuở xưa, khi trần gian ngập tràn yêu ma quỷ quái phá quấy con người, giết hại tàn sát, thần Rồng tổ tiên người Việt trên thiên đình thương xót con cái đã dẫn con cháu rồng của mình xuống đánh đuổi yêu ma đi. Sau khi họ quay về thiên đình, quỷ ma lại kéo nhau quay lại tiếp tục quấy phá con người. Thần Rồng và con cháu lại lần nữa kéo xuống dẹp yêu ma. Nhưng cứ mỗi lần họ quay về thiên đình là yêu ma lại lộ đầu. Cuối cùng, thần Rồng và con cháu, vì yêu thương loài người, quyết định hóa thân thành những dãy núi lớn nhỏ khác nhau, xuống và ở lại luôn với con người để bảo vệ họ. Vì thế mà cái vịnh mang tên Hạ Long, và đầy những hòn núi lớn nhỏ rãi rác khắp nơi.

Và tôi chợt hiểu. Cái hồn Việt là ở đó. Là tình người, là yêu thương, là hy sinh, là chọn ở lại với nhau bất chấp thân phận.

Đó là hình ảnh của Thánh Thể trong tôn giáo Kitô.

Tôi là người Việt. Tôi là người mang hình ảnh Kitô. Gia tài vô giá của tôi là tình người.

Thursday, November 13, 2008

Xin chào


Mở blog này lâu rồi mà chưa viết trang nào. Thôi vài hàng làm tin coi như là chào bà con trên mạng vậy.

Tôi rời VN đã 15 năm rồi, nhưng vẫn nặng lòng với quê hương đất nước. Hỏi tôi còn nhớ và còn sinh hoạt giống VN trên đất Hoa Kỳ này không: cứ thử nói cái gì đó coi, chửi thề theo cách văn chương tôi cũng chửi được đừng nói chi ... giỡn thôi. Biết bao nhiêu thứ không nhớ lại nhớ chửi thề, hihi.

Tôi rời VN khi mới vừa tốt nghiệp Phổ thông Trung học, trường Hoàng Hoa Thám, q. Bình Thạnh, Sàigòn. Tôi nhớ gì nhất trong 3 năm đó ... đó là những tình bạn thắm thiết, những ngày phải học cả 2 xuất sáng chiều (lớp chuyên), những trận đá banh hay những cuộc đi chơi xa, những bài hát học sinh hay tình ca đám bạn nghêu ngao hát trong lớp, cây đàn ghi-ta và vở kịch đoạt giải I trong kỳ cắm trại năm 12, và những vần thơ tình tôi viết cho cô bạn ở lớp khác, viết rồi nhưng không dám gởi, chỉ dám đăng trên báo tường của khối, với hy vọng mấy đứa bạn thân biết xuất xứ của nó sẽ nói cho người ấy biết là bài thơ viết cho ai

Dáng em thơ thẫn đạp lá rơi

Sân trường bóng lặng chẳng nên lời
Dáng em nho nhỏ sân trường vắng
Lá rụng lòng anh nát tơi bời.

Đừng cười em nhé anh ngẩn ngơ
Mưa bay anh còn chẳng hững hờ
Em đi khập khễnh tim anh đão
Em về bỏ lại anh bơ vơ.

Tôi cảm hứng viết bài thơ này vào một buổi trưa giờ tan trường, năm 1992, nhìn em dắt chiếc xe đạp nho nhỏ như dáng em nho nhỏ, em thật sự đi khập khễnh hôm đó vì mới vừa bị tai nạn xe đạp ?! Biết mình thuộc loài người dễ xúc động, "mưa bay anh còn chẳng hững hờ," cho nên khi thấy em đi khập khễnh thì làm sao mà kìm lòng không điên đão cho được. Tội một cái hồi đó sao nhát quá, không dám ra bắt chuyện hỏi han, cứ đứng đó nhìn theo thót tim thót ruột, cho nên khi em đi rồi thì mới cảm thấy mình bị "bỏ lại anh bơ vơ."

Wow, giờ nghĩ lại sao hồi đó mình cũng lãng mạn dữ.