1. Will you come and follow me
If I but call your name?
Will you go where you don’t know
And never be the same?
Will you let my love be shown,
Will you let my name be known,
Will you let my life be grown
In you and you in me?
2. Một ngày kia nếu lên tiếng Ta kêu mời: Này con theo Ta,
Con có dám dấn thân để cho Tin Mừng làm con thăng hoa?
Đời cho đi này con dám sống? Người thương hay ghét, con ngại không?
Con dám sống chứng nhân: Chúa yêu con người ngàn năm không phai?
3. Will you let the blinded see
If I but call your name?
Will you set the pris’ners free
And never be the same?
Will you kiss the leper clean,
And do such as this unseen,
And admit to what I mean
In you and you in me?
4. Con có biết mến yêu, chấp nhận chính mình: bề ngoài, bên trong?
Vì nơi đó chính Ta đã yêu con bằng tình yêu nhưng không.
Niềm tin sẽ dẹp tan sợ hãi, thành người mới với Ta kề vai,
Trọn cuộc sống của con hiến dâng xây đời tình yêu muôn nơi.
5. Lord, your summons echoes true
When you but call my name.
Let me turn and follow you
And never be the same.
In your company I’ll go
Where your love and footsteps show.
Thus I’ll move and live and grow
In you and you in me.
Monday, July 20, 2009
THE SUMMONS
Bobby Fisher
Saturday, May 2, 2009
Hoat Canh Giang Sinh 2006
Phần mở đầu
Khi Chúa dựng nên con người thuở ban đầu, con người theo lẽ tự nhiên phải yêu thương nhau vì mang cùng một bản tính là con của Thiên Chúa, và trước mặt Ngài, ai cũng có giá trị như nhau. Nhưng không biết từ thuở nào, những người con của Chúa lại muốn mình có quyền hành trên người anh em đồng loại khác. Từ thuở xa xưa đã có chế độ nô lệ chủ tớ. Văn hóa nào cũng có kẻ làm chủ và có người làm nô lệ. Một khi đã làm chủ rồi thì lại có quyền hành trên người dưới mình. Một khi đã làm nô lệ rồi thì mình không còn quyền lợi như một con người bình thường nữa. Điều đó cũng có nghĩa là đau khổ tồn tại, điều đó cũng có nghĩa đắng cay hiện hữu trong cuộc đời.
Thánh Kinh trong thời Cựu Ước cũng có những câu chuyện của nô lệ. Dân Israel bị nô lệ bởi vua Ai Cập qua mấy đời. Họ phải phục dịch nhà vua, xây dựng đền đài, nhà cửa công trình không công, trong khi phải ăn uống cực nhọc và ở những khu nghèo khổ. Sau khi Môise dẫn họ ra khỏi Ai Cập, kiếp nô lệ không chấm dứt ở đó. Tự do độc lập không được bao lâu lại phải làm nô lệ cho ngoại bang. Ngay cả khi Chúa ra đời, dân Israel vẫn là nô lệ của người La Mã. Câu kinh thường ngày trên môi người Israel luôn là: “Giavê ơi, chúng con phải đợi đến bao giờ? Bao giờ Đấng Cứu Thế mới đến?”
Đất nước Hoa Kỳ mà chúng ta đang định cư cũng có những trang sử đen tối của những đau khổ người da đen phải chịu đựng qua mấy trăm năm. Họ là những người từ châu Phi bị bắt cóc qua lao động cực nhọc trên những đồn điền sản xuất nông sản, làm phục dịch trong gia đình người da trắng, trong khi con cái không có quyền lợi học hành, tiêu dùng, để lớn lên lại tiếp tục làm nô lệ như thế hệ cha ông. Trong cùng cực, những câu than thở luôn là: “Bao lâu? Bao lâu chúng tôi phải chịu đựng trong đau khổ của kiếp nô lệ này?”
Trịnh Công Sơn có bài hát nói về kiếp nô lệ của người Việt Nam: “Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu; một trăm năm nô lệ giặc Tây ...” Mang thân phận một đất nước nhỏ bé cạnh bên những cường quốc, Việt Nam đến mấy ngàn năm phải làm nô lệ cho một đất nước khổng lồ như Trung Quốc. Lịch sử anh hùng của bao vị tiền nhân các thời vẫn sáng ngời, nhưng khó che dấu được nuớc mắt cay đắng của cái nhục làm nước nhược tiểu phải chịu thuần phục đại quốc xung quanh. Vết thương bị đô hộ bởi thực dân vẫn còn lãng vãng quanh đây, chưa đầy một thế kỷ để có thể chìm vào quên lãng, những tưởng thời đại mới sẽ đem lại tự do hoàn toàn. Nhưng vẫn có những đau khổ không thể nói nên lời và bàn bạc giữa công chúng, vẫn có những uất ức đến chảy nước mắt vẫn không làm gì được, tự do được nghe thấy mà không được cảm nhận, kinh tế đi lên mà phẩm giá cá nhân con người vẫn giậm chân tại chỗ so với bè bạn năm châu. Áo đẹp hôm nay có nhiều hơn để người ta mặc, nhưng lại có cả những cô gái mặc áo đẹp phải bán cả cuộc đời người con gái và hạnh phúc gia đình vì hoàn cảnh, và vì có quá nhiều những con người muốn lừa lọc lẫn nhau, muốn làm lời trên đau khổ của người khác. Miên mang trong những đau khổ, câu kinh không thành lời luôn bộc lộ qua những câu hỏi: “Chúa ơi, khi nào chúng con mới được thanh bình?”
“Giới trẻ”
Nhưng cũng có những thứ nô lệ của thời hiện đại, dù không làm người ta đổ mồ hôi, sôi nước mắt trên những cánh đồng lao động cực nhọc, nhưng cũng đem lại những đau khổ sâu thẳm nơi tận đáy cùng của tâm hồn và tinh thần của mỗi con người. Một thiếu niên lớn lên đi học, phải làm nô lệ cho một xã hội ảnh hưởng bởi phim ảnh và âm nhạc, mất tự do đến nỗi hành động của mình bị chi phối bởi những gì bạn bè cho là hay, là đúng. Sở thích và thị hiếu bị chi phối bởi những hình ảnh mà truyền hình quãng cáo là đẹp, là quý. Lớn lên và đi học, chăm chỉ học hành hay ngoan ngoãn vâng lời bị xem là cù lần, là không hợp thời đại. Giới trẻ còn có bị xiềng xích của những thói quen xấu, tưởng là đơn giản nhưng không thể nào thoát được. Rượu chè, hút sách hay bài bạc có thể chỉ bắt đầu từ những vui chơi xã giao rất hợp lý, nhưng ranh giới giữa hợp lý và nghiện ngập ít ai nhìn ra sớm được, hay nhìn ra rồi hỏi có dễ thoát khỏi thói quen hấp dẫn này không? Phim ảnh hay sách truyện vốn có thể giúp người ta giải trí hay nâng cao hiểu biết, nhưng những nghiện ngập trong phim ảnh hay sách truyện không lành mạnh có thể làm thay đổi cái nhìn của con người về phẩm giá của người khác, biến món quà tình cảm và tính dục Chúa ban thành những trò chơi thoả mãn dục tính, để chiếm hữu người khác cho lợi ích của riêng mình, hơn là đến gần nhau để yêu thương và xây dựng hạnh phúc. Đàng nào cũng là những nô lệ, nô lệ mình tự tạo cho mình hay nô lệ mình đặt lên cho những người khác. Cũng có những nô lệ của thói quen muốn buông thả, không muốn chịu khó vươn lên. Cũng có những nô lệ của một lối sống hưởng thụ cho chính mình hơn là sống để lo cho hạnh phúc của người khác. Những xiếng xích nô lệ thời hiện đại này vô hình, nhưng nặng hơn và khó bẻ gãy hơn xiềng xích bằng sắt trong lịch sử vì nó là nô lệ của cả một ý thức hệ và của cả một xã hội con người. Nhiều khi phải ngụp lặn trong vòng xiềng xích này, con người không thể nghĩ đến cả một câu cầu nguyện nào chính đáng để xin Chúa giúp đỡ. Nhưng lạy Chúa, Ngài hiểu rõ chúng con và thời đại chúng con, Ngài hiểu rõ chúng con cần Ngài sinh ra và ngự trị trong cuộc đời chúng con một lần nữa. “Xin hãy đến để giải thoát chúng con.”
“Người cô đơn”
“Bên sông Babylon ta ngồi khóc nỉ non, thương nhớ quê nhà Giêrusalem giờ đã xa rồi.” Nỗi đau xa nhà, lưu biệt viễn xứ, có thể không ai hiểu hơn bằng dân Israel. Lịch sử một dân tộc bị nô lệ, bị khổ sai, bị đi đày viết đầy lên trang sử của nước mắt, những câu than van trông mong một vị cứu tinh đến dẫn dắt dân tộc thoát ách lầm than.
Gần hai ngàn năm sau, vận mệnh của một đất nước khác đã dẫn đưa hơn hai triệu con dân đất Việt xa quê hương, lưu lạc khắp nơi trên thế giới. Xa quê nhà để tìm tự do, xa quê nhà để đem lại tương lai sáng sủa hơn cho gia đình và cho con cháu mình mai sau. Babylon có hùng mạnh và đẹp hơn Giêrusalem bao nhiêu, người Israel vẫn ngồi than khóc vì thương nhớ. Ánh đèn xa lộ ở cường quốc Hoa Kỳ có sáng hơn ngọn đèn đầu ngõ chật hẹp Sài Gòn, người Việt Nam vẫn cảm thấy ngậm ngùi mỗi năm Tết về.
Con cháu thế hệ sau của người Việt tị nạn đang phấn đấu vươn lên, học hành thành công, đóng góp hữu ích cho xã hội bản xứ, xây dựng gia đình và các mối quan hệ xã hội rộng rãi. Nhưng trong những mái gia đình ăn cơm với nước mắm mỗi ngày đó, giọt lệ của người lớn tuổi cô đơn nghe xót xa vô cùng. Ngôn ngữ không phải của mình, tuổi đã qua làm sao học nỗi. Văn hóa không phải của mình, có nhộn nhịp sang trọng biết bao, nhưng làm sao có thể kiếm được sự thỏa mãn vui tươi. Con cái trong nhà, có cố gắng lắm mới giữ được mỗi bữa cơm gia đình, chứ còn trong ngày, kế sinh nhai phải dẫn chúng nó đi biền biệt. Những đứa cháu khôi ngô dễ thương nói thứ tiếng Việt nghe lơ lớ buồn cười, và cứ ngơ cái mặt ra mỗi khi bố mẹ ông bà nói một câu tiếng Việt nào với chúng. Câu chuyện trên điện thoại thỉnh thoảng nghe những tiếng thở dài xót xa cho người thân kẻ lạ nào đó vì hoàn cảnh phải vào ở trong nhà dưỡng lão một mình, xung quanh không lấy một ai hiểu được một thói quen rất đơn sơ: rằng thực phẩm của tôi mỗi ngày không thể thiếu cơm chan nước mắm. Ngồi một mình, chỉ mong có con có cháu đến chở mình đi thăm một gia đình quen người Việt Nam, hay cuối tuần đi chợ ngửi lại mùi mắm quen thuộc, và nghe lại câu kinh ê a mình đã học từ thuở nảo thuờ nào.
Vâng, Đấng Cứu Tinh ơi, ngày xưa dân Israel mấy trăm năm mong chờ Ngài đến, Ngài đã đến rồi, hơn hai ngàn năm qua, con cái của Ngài vẫn không ngừng rên xiết nỗi đau cô đơn. Đến, xin đến ôi Đấng Cứu Tinh!
Friday, May 1, 2009
Đến Ngày Thi thích Thơ Nhảm Nhí
Con gái hiền là con gái trong mơ
Con gái ngây thơ là con gái trong nhà trẻ.
Nói tiếng Anh trôi chảy
Gặp từ khó, nhảy qua tiếng Việt
Học, học nữa, học mãi, hộc máu.
Con gái ngây thơ là con gái trong nhà trẻ.
Nói tiếng Anh trôi chảy
Gặp từ khó, nhảy qua tiếng Việt
Học, học nữa, học mãi, hộc máu.
Sunday, April 26, 2009
Ba`i vie^'t cu?a Nghe^. Si~ Tha`nh Lo^.c
CẢM XÚC CHO CHÁU ...
Monday, April 6, 2009 at 3:17pm
Cháu để tóc dài và cắt tỉa khá cầu kỳ , fashion !, phù hợp với tuổi teen của cháu . Gặp cháu ở sân bay , tôi khen tóc đẹp , cháu mừng húm thở phào nhẹ nhỏm vì sợ ở VN nói tóc này là lưu manh !. Tôi bảo bọn trẻ tuổi teen bên này cũng để tóc giống cháu , có khi còn hơn , không tin thì tối thứ bảy hay chủ nhật đến Diamond plaza sẽ thấy. Chở cháu đi chơi trên xe vespa làm cháu thích lắm , lần đầu tiên ngồi xe gắn máy mà , cháu nói " chơi cái này vui quá ! " , cái giọng lơ lớ ngòng ngọng thật là dễ thương ! Cháu muốn về VN là để tập nói tiếng Việt , để về lại bên ấy cháu sẽ tự hào với các bạn cháu là cháu cũng đã về quê giống như các bạn rồi , hình như bọn trẻ xem việc về quê là 1 thành tích , nói sỏi tiếng mẹ đẻ là 1 kỳ công !
Cháu bảo rằng về VN vui quá , đi đâu cũng thấy vui , không buồn như bên cháu , chỉ vui được cuối tuần ! Chắc vì bên ấy cháu phải đi học và ba mẹ cháu còn phải đi làm , cháu không được gần người thân nhiều như những ngày bên này có bà ngoại , có 2 cậu ruột hài hước và cưng cháu (!) , gặp được nhiều người Việt ồn ào vui tính....nên cháu mới nói thế thôi ! trẻ con mà !. Nhưng không phải là cháu đã không có óc quan sát và nhận định khá chính chắn : " các bạn teen bên VN ăn mặc đẹp , tóc đẹp , nhưng con thấy.....bị over quá ,sao lại nối tóc giả ? không giống teen bên con , họ cũng mặc đồ đẹp , fashion nhưng không có lố như bên này ! " Giải thích cho cháu là bên này khi đi học các bạn không được để tóc dài , phải mặc đồng phục và tác phong phải nghiêm túc , nên cuối tuần khi đi chơi các bạn mới ăn diện cho đã , cháu nhận định : " Như vậy là sống không có thật . Ở trường sao thì ở ngoài cũng phải vậy , vì các bạn có làm ra tiền đâu mà ăn diện như vậy ? " ...Thảo nào mà khi mua quà cho cháu , nó cứ nhất định không chịu lấy " Con không muốn lấy tiền của cậu đâu !" , ba cháu dạy rằng khi chưa làm gì ra tiền thì không được phung phí vì chung quanh cháu còn rất nhiều người đói khổ . Bên ấy cháu là trưởng nhóm chuyên đi quyên góp tiền để giúp đỡ người nghèo .
Đi shopping về , cháu nói với mẹ :'' Ở VN người bán cũng lịch sự và nói hay như người bán bên mình ( ý nói là ở bên ấy !) , nhưng bên mình người ta nói thật , còn ở VN con thấy hình như người ta không thật lắm, giống như nói dối vậy !!!". Giá như cháu biết rằng ở đây người ta còn có thể thay bê tông cốt sắt bằng bê tông cốt tre bất chấp sinh mạng con người sống chết ra sao để bỏ tiền công vào túi riêng ! Giá như cháu biết rằng người ta có thể ăn cắp tiền từ thiện của người dân quyên góp giúp đở cho các gia đình thân nhân của những người tử nạn sập cầu Cần Thơ mà không hề bị kỷ luật hay xử phạt gì ! Giá như cháu biết rằng đã có biết bao nhiêu thế hệ học sinh đã trở thành nạn nhân của những cuộc cải cách giáo dục ngu xuẩn đào tạo ra những kẻ cơ hội , bất tài chỉ biết chạy theo thành tích ! giá như , giá như ...và nhiều cái giá như như vậy nữa thì cháu sẽ hiểu một cách thấu đáo như thế nào là giá trị của sự nói thật , sống thật . Nói dối trong buôn bán có thấm gì đâu ....
Cháu yêu của cậu , cuộc đời vốn dĩ không phải là thiên đường , mà làm gì có thiên đường trong cõi thực đâu cháu , đó chỉ là khái niệm mang tính tương đối tùy vào thâm thái của ta khi tiếp nhận cõi thực mà mình đang tồn tại trong nó mà thôi . Cậu muốn cháu tiếp cận một tuổi teen khác , bên cạnh một tuổi teen hào nhoáng , lòe loẹt hằng đêm lượn lờ trong các plaza không biết làm gì ngoài việc đánh quần đánh áo còn có một tuổi teen vận động nhau làm việc từ thiện giúp người , một tuổi teen bán đấu giá vật kỷ niệm , quyên góp tiền để giúp trẻ em bị ung thư , mù mắt , một tuổi teen vận động hằng triệu ly sữa cho trẻ em nghèo bằng những entry trên mạng , một tuổi teen bạo gan dám chụp hình "táo bạo" mục đích chỉ để gây sự chú ý vào việc vận động cộng đồng làm việc từ thiện .....tất cả những việc đó chỉ để chứng tỏ rằng teen không hề thờ ơ với những nổi bất hạnh của người khác cho dù có đôi khi việc làm của các cháu do thiếu kinh nghiệm có thể bị người lớn hiểu lầm và chỉ trích ! Giống như cháu và ba cháu đã từng không hiểu nhau ! Nhưng cháu và các teen ở đây đã có điểm giống nhau là những người sống thật , thích nói thật và đã có được những người cha , người mẹ dạy dỗ các cháu thật tốt
Cuộc đời như 1 trái táo thơm , thơm nhưng không phải là không có chổ sâu , vì có sâu nên mới có vị ngọt ! Nghệ thuật sống là phải biết nhìn thấy để lừa chổ sâu mà tìm thấy vị ngọt , để mà thấy cuộc đời vẫn đẹp , vẫn đáng sống làm sao !. Sống tốt như vậy thì dù teen các cháu có nhuộm xanh nhuộm đỏ , những việc làm có ích cho cộng đồng của các cháu chính là vị ngọt ban đầu của trái táo đời , và bên cạnh những ác quỷ là những kẻ cắp , vô lương tâm , phi nhân tính kia...thì trong mắt cậu , cháu và những teen như cháu là những thiên thần , những thiên thần máu Việt !
Tuesday, March 24, 2009
Chặng Đàng Thánh Giá
Chang dang Thanh Gia
Năm 2007: Song ngữ, dùng trong GX Đức Mẹ Việt Nam cho cộng đoàn, có nhạc và slideshow phụ họa.
Năm 2008: Biên soạn và trình bày bởi lớp Vào Đời II, song ngữ, có hoạc cảnh cho mỗi chặng. Đây là Chặng Đàng đã được rút gọn.
Năm 2007: Song ngữ, dùng trong GX Đức Mẹ Việt Nam cho cộng đoàn, có nhạc và slideshow phụ họa.
Năm 2008: Biên soạn và trình bày bởi lớp Vào Đời II, song ngữ, có hoạc cảnh cho mỗi chặng. Đây là Chặng Đàng đã được rút gọn.
Friday, March 20, 2009
LORD, HAVE YOUR WAY IN ME
This is my desire, to honor You
Lord with all my heart I worship You
All I have within me I give You praise
All that I adore is in You
Lord I give You my heart
I give You my soul
I live for You alone
Every breath that I take
Every moment I'm awake
Lord have Your way in me.
Đây muôn câu ca chúc Ngài, từ mãi thâm sâu
Đây con tim khao khát, thờ lạy Giêsu.
Trọn một đời, vui với buồn, nguyện mãi tôn vinh
Trọn một lòng yêu mến, mình Ngài Giêsu.
Chúa hỡi, trái tim của con, hồn xác hay tâm tư
Nguyện hiến dâng cho Ngài mãi.
Mỗi phút sống đời nhân gian, từng nhịp thở trong con người con,
Nguyện ý Chúa luôn vẹn tròn.
Lord with all my heart I worship You
All I have within me I give You praise
All that I adore is in You
Lord I give You my heart
I give You my soul
I live for You alone
Every breath that I take
Every moment I'm awake
Lord have Your way in me.
Đây muôn câu ca chúc Ngài, từ mãi thâm sâu
Đây con tim khao khát, thờ lạy Giêsu.
Trọn một đời, vui với buồn, nguyện mãi tôn vinh
Trọn một lòng yêu mến, mình Ngài Giêsu.
Chúa hỡi, trái tim của con, hồn xác hay tâm tư
Nguyện hiến dâng cho Ngài mãi.
Mỗi phút sống đời nhân gian, từng nhịp thở trong con người con,
Nguyện ý Chúa luôn vẹn tròn.
Thursday, March 19, 2009
ABOVE ALL - TÌNH CAO SÂU
by Michael W. Smith
Verse 1
Above all powers, Above all kings
Above all nature, And all created things
Above all wisdom, And all the ways of man
You were here before the world began
Verse 2
Above all kingdoms, Above all thrones
Above all wonders the world has ever known
Above all wealth and treasures of the earth
There's no way to measure what You're worth
CHORUS
Crucified, laid behind the stone
You lived to die, rejected and alone
Like a rose trampled on the ground
You took the fall, and thought of me
Above all.
TÌNH CAO SÂU
Vượt quyền quý cao sang, quyền thần thế gian
Vượt ngàn kiếp sinh linh, trên hết muôn dân trần hoàng.
Ngài từ xưa đó đã có trước khi trời đất
Ôi, quyền năng Thiên Chúa có ai sánh bằng.
Một lời Chúa ban ra, thì liền có ngay
Mặt trời, ánh sao đêm, muôn thú cá chim từng bầy.
Người từ bụi đất, Chúa thổi hơi ban sự sống
Ôi, tình yêu Thiên Chúa, ôi sao tuyệt vời
Trên thập giá, Ngài chịu chết đau thương
Chịu chôn huyệt đá, trời đen khóc thê lương
Sống kiếp người đắng cay hay khổ đau
Chúa không e ngại, vì yêu đoàn con
Tình cao sâu.
Verse 1
Above all powers, Above all kings
Above all nature, And all created things
Above all wisdom, And all the ways of man
You were here before the world began
Verse 2
Above all kingdoms, Above all thrones
Above all wonders the world has ever known
Above all wealth and treasures of the earth
There's no way to measure what You're worth
CHORUS
Crucified, laid behind the stone
You lived to die, rejected and alone
Like a rose trampled on the ground
You took the fall, and thought of me
Above all.
TÌNH CAO SÂU
Vượt quyền quý cao sang, quyền thần thế gian
Vượt ngàn kiếp sinh linh, trên hết muôn dân trần hoàng.
Ngài từ xưa đó đã có trước khi trời đất
Ôi, quyền năng Thiên Chúa có ai sánh bằng.
Một lời Chúa ban ra, thì liền có ngay
Mặt trời, ánh sao đêm, muôn thú cá chim từng bầy.
Người từ bụi đất, Chúa thổi hơi ban sự sống
Ôi, tình yêu Thiên Chúa, ôi sao tuyệt vời
Trên thập giá, Ngài chịu chết đau thương
Chịu chôn huyệt đá, trời đen khóc thê lương
Sống kiếp người đắng cay hay khổ đau
Chúa không e ngại, vì yêu đoàn con
Tình cao sâu.
Subscribe to:
Posts (Atom)